1
00:00:07,440 --> 00:00:10,000
Có hai cách bạn có thể giới thiệu một

2
00:00:10,000 --> 00:00:13,200
nhân vật. Chúng có thể tĩnh

3
00:00:13,200 --> 00:00:17,039
hoặc họ có thể đang di chuyển. Ừm, và nó

4
00:00:17,039 --> 00:00:19,600
có thể thực sự thú vị nếu bạn muốn gặp

5
00:00:19,600 --> 00:00:21,199
ai đó, nếu bạn muốn gặp

6
00:00:21,199 --> 00:00:22,480
ai đó, nếu bạn đang mang theo một

7
00:00:22,480 --> 00:00:25,840
nhân vật chỉ cần ném chúng vào một

8
00:00:25,840 --> 00:00:28,000
khung cảnh xa lạ.

9
00:00:28,000 --> 00:00:30,400
ừm để khiến người đọc thực hiện nhiều điều

10
00:00:30,400 --> 00:00:34,559
hoạt động, nhưng với cùng một mục đích,

11
00:00:34,559 --> 00:00:37,680
bạn đang khiến mọi người ngay lập tức phải

12
00:00:37,680 --> 00:00:42,320
tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra Ừm

13
00:00:42,320 --> 00:00:45,040
chúng ta bắt đầu thôi. Đây là một cuốn sách

14
00:00:45,040 --> 00:00:46,879
được gọi là Cảnh báo kích hoạt và nó chứa

15
00:00:46,879 --> 00:00:51,760
trong đó có một truyện ngắn tôi viết.

16
00:00:51,760 --> 00:00:56,640
ừm giống như một bộ 12 cái

17
00:00:56,640 --> 00:00:59,199
truyện ngắn uh gọi là lịch của

18
00:00:59,199 --> 00:01:02,640
những câu chuyện. Đây là câu chuyện tháng mười. Và tôi sẽ

19
00:01:02,640 --> 00:01:04,159
trải qua toàn bộ sự việc vì nó

20
00:01:04,159 --> 00:01:06,720
khá ngắn và nó làm được rất nhiều việc

21
00:01:06,720 --> 00:01:09,680
những thứ có tính cách và sau đó tôi sẽ

22
00:01:09,680 --> 00:01:11,439
kể cho bạn nghe tôi đã làm gì và tôi sẽ kể cho bạn nghe

23
00:01:11,439 --> 00:01:14,720
tại sao tôi làm điều đó Cảm giác thật tuyệt, tôi nói,

24
00:01:14,720 --> 00:01:16,960
và tôi vươn cổ để thoát ra

25
00:01:16,960 --> 00:01:18,960
cơn chuột rút cuối cùng.

26
00:01:18,960 --> 00:01:21,200
Cảm giác đó không chỉ tốt mà còn rất tuyệt,

27
00:01:21,200 --> 00:01:23,520
Thực ra. Tôi đã bị đè bẹp bên trong

28
00:01:23,520 --> 00:01:26,159
chiếc đèn đó quá lâu. Bạn bắt đầu

29
00:01:26,159 --> 00:01:27,920
nghĩ rằng sẽ không có ai chà xát nó

30
00:01:27,920 --> 00:01:29,439
một lần nữa.

31
00:01:29,439 --> 00:01:32,079
Bạn là một vị thần, cô gái trẻ nói với

32
00:01:32,079 --> 00:01:35,520
miếng vải đánh bóng trên tay cô. Tôi là.

33
00:01:35,520 --> 00:01:38,000
Cậu là một cô gái thông minh, Tootsz. Điều gì đã cho

34
00:01:38,000 --> 00:01:41,360
tôi đi xa à? Sự xuất hiện trong một làn gió

35
00:01:41,360 --> 00:01:43,360
hút thuốc, cô nói. Và bạn trông giống như một

36
00:01:43,360 --> 00:01:45,200
thần đèn. Bạn đã có khăn xếp và

37
00:01:45,200 --> 00:01:47,280
giày mũi nhọn.

38
00:01:47,280 --> 00:01:50,240
Tôi khoanh tay và chớp mắt. Bây giờ tôi đã

39
00:01:50,240 --> 00:01:52,640
mặc quần jean xanh, giày thể thao màu xám và một chiếc

40
00:01:52,640 --> 00:01:55,280
áo len xám nhạt, đồng phục nam của

41
00:01:55,280 --> 00:01:57,920
lần này ở nơi này. Tôi giơ tay

42
00:01:57,920 --> 00:02:01,360
lên trán tôi và tôi cúi đầu thật sâu. tôi là

43
00:02:01,360 --> 00:02:03,520
thần đèn, tôi nói với cô ấy.

44
00:02:03,520 --> 00:02:05,680
Hãy vui mừng, ôi người may mắn. Tôi có nó trong

45
00:02:05,680 --> 00:02:09,039
sức mạnh của tôi để ban cho bạn ba điều ước. Và

46
00:02:09,039 --> 00:02:10,959
đừng thử câu tôi ước có thêm nhiều điều ước

47
00:02:10,959 --> 00:02:12,560
thứ. Tôi sẽ không chơi và bạn sẽ thua một

48
00:02:12,560 --> 00:02:16,319
mong muốn. Đúng, làm đi. Tôi khoanh tay

49
00:02:16,319 --> 00:02:19,040
một lần nữa. “Không,” cô nói. "Ý tôi là, cảm ơn

50
00:02:19,040 --> 00:02:21,520
và tất cả những thứ đó, nhưng không sao cả. Tôi ổn."

51
00:02:21,520 --> 00:02:24,239
“Em yêu,” tôi nói. "Toots, em yêu,

52
00:02:24,239 --> 00:02:26,319
có lẽ bạn đã nghe nhầm tôi. Tôi là một vị thần và

53
00:02:26,319 --> 00:02:28,800
ba điều ước. Chúng ta đang nói chuyện gì đó

54
00:02:28,800 --> 00:02:31,200
bạn muốn. Bạn đã bao giờ mơ ước được bay? tôi

55
00:02:31,200 --> 00:02:33,040
có thể cho bạn đôi cánh. Bạn muốn trở thành

56
00:02:33,040 --> 00:02:34,800
giàu có, giàu hơn Cus? Bạn muốn

57
00:02:34,800 --> 00:02:37,519
quyền lực? Cứ nói đi. Ba điều ước,

58
00:02:37,519 --> 00:02:40,720
bất cứ điều gì bạn muốn." Như tôi đã nói, cô ấy

59
00:02:40,720 --> 00:02:42,400
nói: "Cám ơn. Tôi ổn. bạn có muốn

60
00:02:42,400 --> 00:02:44,160
uống gì đó? Chắc hẳn bạn đang bị khô hạn

61
00:02:44,160 --> 00:02:45,760
sau khi dành quá nhiều thời gian cho việc đó

62
00:02:45,760 --> 00:02:50,720
đèn. Rượu, nước, trà. Ờ, thực ra,

63
00:02:50,720 --> 00:02:52,640
bây giờ cô ấy đến để đề cập đến nó. tôi đã

64
00:02:52,640 --> 00:02:56,560
khát. Bạn có trà bạc hà không? Cô ấy

65
00:02:56,560 --> 00:02:58,720
pha cho tôi một ít trà bạc hà trong ấm trà

66
00:02:58,720 --> 00:03:00,640
gần như là một cặp song sinh với chiếc đèn trong đó

67
00:03:00,640 --> 00:03:02,560
Tôi đã dành phần lớn thời gian vừa qua

68
00:03:02,560 --> 00:03:05,120
ngàn năm.

69
00:03:05,120 --> 00:03:09,200
Cảm ơn vì trà. Không có gì.

70
00:03:09,200 --> 00:03:12,000
Nhưng tôi không hiểu. Mọi người tôi từng

71
00:03:12,000 --> 00:03:14,000
gặp nhau, họ bắt đầu đòi hỏi mọi thứ. A

72
00:03:14,000 --> 00:03:16,480
ngôi nhà sang trọng, một đàn phụ nữ xinh đẹp.

73
00:03:16,480 --> 00:03:18,239
Tất nhiên là bạn không muốn điều đó. tôi

74
00:03:18,239 --> 00:03:20,959
có thể, cô ấy nói. Bạn không thể chỉ làm

75
00:03:20,959 --> 00:03:22,800
giả định về con người. Ồ, và đừng

76
00:03:22,800 --> 00:03:25,120
gọi tôi là Tots hay em yêu hay bất cứ ai trong số đó

77
00:03:25,120 --> 00:03:28,319
đồ đạc. Tên tôi là Hazel. À, tôi

78
00:03:28,319 --> 00:03:30,480
đã hiểu. Bạn muốn một người phụ nữ xinh đẹp,

79
00:03:30,480 --> 00:03:32,480
sau đó? Tôi xin lỗi. Bạn có nhưng để

80
00:03:32,480 --> 00:03:36,640
mong muốn. Tôi khoanh tay lại. Không, cô ấy nói.

81
00:03:36,640 --> 00:03:39,840
Tôi ổn. Không có mong muốn. Trà thế nào?

82
00:03:39,840 --> 00:03:41,599
Tôi nói với cô ấy rằng trà bạc hà là

83
00:03:41,599 --> 00:03:45,440
ngon nhất tôi từng nếm. Cô ấy hỏi tôi

84
00:03:45,440 --> 00:03:47,440
khi tôi bắt đầu cảm thấy cần phải

85
00:03:47,440 --> 00:03:49,760
đáp ứng mong muốn của mọi người và liệu tôi có cảm thấy

86
00:03:49,760 --> 00:03:52,400
một nhu cầu tuyệt vọng để làm hài lòng. Cô ấy hỏi

87
00:03:52,400 --> 00:03:54,640
về mẹ tôi và tôi đã nói với bà rằng bà

88
00:03:54,640 --> 00:03:56,480
không thể đánh giá tôi như cô ấy sẽ đánh giá

89
00:03:56,480 --> 00:03:58,560
phàm nhân vì tôi là một Jin mạnh mẽ và

90
00:03:58,560 --> 00:04:01,840
khôn ngoan, huyền diệu và bí ẩn.

91
00:04:01,840 --> 00:04:03,599
Cô ấy hỏi tôi có thích món hummus không. Và khi nào

92
00:04:03,599 --> 00:04:05,680
Tôi nói là tôi làm, cô ấy nướng một pter

93
00:04:05,680 --> 00:04:07,920
bánh mì và cắt nó ra để tôi chấm

94
00:04:07,920 --> 00:04:09,840
vào món hummus.

95
00:04:09,840 --> 00:04:12,000
Tôi nhúng lát bánh mì của mình vào món hummus

96
00:04:12,000 --> 00:04:14,480
và ăn nó một cách thích thú.

97
00:04:14,480 --> 00:04:17,519
Hummus đã cho tôi một ý tưởng.

98
00:04:17,519 --> 00:04:20,880
Chỉ cần ước một điều thôi, tôi nói một cách hữu ích. Và

99
00:04:20,880 --> 00:04:22,880
Tôi có thể có một bữa ăn phù hợp với một vị vua

100
00:04:22,880 --> 00:04:25,280
mang vào bạn. Mỗi món ăn sẽ

101
00:04:25,280 --> 00:04:27,520
tốt hơn cái trước và tất cả đều phục vụ

102
00:04:27,520 --> 00:04:29,680
trên những chiếc đĩa vàng, và bạn có thể giữ

103
00:04:29,680 --> 00:04:32,720
các tấm sau đó. Tốt thôi" cô

104
00:04:32,720 --> 00:04:34,960
nói với một nụ cười. "Bạn có muốn đi không

105
00:04:34,960 --> 00:04:36,800
đi dạo à?"

106
00:04:36,800 --> 00:04:38,960
Chúng tôi cùng nhau dạo bộ khắp thị trấn. Nó

107
00:04:38,960 --> 00:04:40,960
cảm thấy thật tuyệt khi được duỗi chân sau đó

108
00:04:40,960 --> 00:04:43,360
nhiều năm trong đèn. Chúng tôi kết thúc trong một

109
00:04:43,360 --> 00:04:46,000
công viên công cộng, ngồi trên một chiếc ghế dài cạnh một

110
00:04:46,000 --> 00:04:49,199
hồ. Trời ấm áp nhưng có gió giật, và

111
00:04:49,199 --> 00:04:51,440
Lá thu rơi từng đợt

112
00:04:51,440 --> 00:04:53,680
gió thổi.

113
00:04:53,680 --> 00:04:57,040
Tôi kể cho Hazel nghe về tuổi trẻ của tôi khi còn là Jin, về

114
00:04:57,040 --> 00:04:59,600
chúng ta đã từng nghe lén các thiên thần như thế nào

115
00:04:59,600 --> 00:05:01,600
và họ sẽ ném sao chổi vào chúng ta như thế nào nếu

116
00:05:01,600 --> 00:05:04,479
họ theo dõi chúng tôi lắng nghe. Tôi đã nói với cô ấy về

117
00:05:04,479 --> 00:05:07,039
những ngày tồi tệ của cuộc chiến tranh Tấn và làm thế nào

118
00:05:07,039 --> 00:05:09,520
Vua Sullyan đã giam giữ chúng tôi bên trong

119
00:05:09,520 --> 00:05:12,160
vật rỗng, chai, đèn, đất sét

120
00:05:12,160 --> 00:05:15,360
chậu, đại loại thế. Cô ấy kể với tôi về

121
00:05:15,360 --> 00:05:17,360
cha mẹ cô đều đã bị giết trong vụ

122
00:05:17,360 --> 00:05:19,360
cùng một vụ tai nạn máy bay và ai đã bỏ rơi cô ấy

123
00:05:19,360 --> 00:05:22,400
ngôi nhà. Cô ấy kể cho tôi nghe về công việc của cô ấy

124
00:05:22,400 --> 00:05:24,160
minh họa sách cho trẻ em, một công việc mà cô

125
00:05:24,160 --> 00:05:25,759
đã vô tình lùi vào lúc

126
00:05:25,759 --> 00:05:28,080
điểm mà cô ấy nhận ra rằng cô ấy sẽ không bao giờ là một

127
00:05:28,080 --> 00:05:30,639
họa sĩ minh họa y tế thực sự có năng lực,

128
00:05:30,639 --> 00:05:32,960
và về việc cô ấy cảm thấy hạnh phúc biết bao mỗi khi

129
00:05:32,960 --> 00:05:35,520
đã được gửi một cuốn sách mới để minh họa. Cô ấy

130
00:05:35,520 --> 00:05:37,440
nói với tôi rằng cô ấy dạy vẽ cuộc sống cho

131
00:05:37,440 --> 00:05:39,919
người lớn tại trường cao đẳng cộng đồng địa phương

132
00:05:39,919 --> 00:05:43,280
một buổi tối một tuần. Tôi thấy không rõ ràng

133
00:05:43,280 --> 00:05:45,600
khiếm khuyết trong cuộc đời cô, không có lỗ hổng nào mà cô có thể

134
00:05:45,600 --> 00:05:49,840
điền vào bằng cách mong muốn, lưu một.

135
00:05:49,840 --> 00:05:52,639
Cuộc sống của bạn rất tốt, tôi nói với cô ấy. Nhưng bạn

136
00:05:52,639 --> 00:05:55,039
không có ai để chia sẻ nó. Ước gì và tôi

137
00:05:55,039 --> 00:05:58,080
sẽ mang đến cho bạn người đàn ông hoàn hảo hoặc hoặc

138
00:05:58,080 --> 00:06:02,639
một người phụ nữ, một ngôi sao điện ảnh, một người giàu có. KHÔNG

139
00:06:02,639 --> 00:06:06,400
nhu cầu. Tôi ổn, cô nói. Chúng tôi đi bộ về

140
00:06:06,400 --> 00:06:08,639
tới nhà nàng, những ngôi nhà quá khứ mặc đồ cho

141
00:06:08,639 --> 00:06:11,600
Halloween. Điều này không đúng, tôi đã nói

142
00:06:11,600 --> 00:06:15,759
cô ấy. Mọi người luôn muốn mọi thứ. Không phải tôi.

143
00:06:15,759 --> 00:06:18,319
Tôi đã có mọi thứ tôi cần.

144
00:06:18,319 --> 00:06:20,800
Sau đó tôi phải làm gì?

145
00:06:20,800 --> 00:06:22,960
Cô suy nghĩ một lúc. Sau đó cô ấy

146
00:06:22,960 --> 00:06:25,199
chỉ vào sân trước nhà cô. Bạn có thể cào được không

147
00:06:25,199 --> 00:06:26,960
những chiếc lá?

148
00:06:26,960 --> 00:06:30,160
Đó có phải là mong muốn của bạn? Không. Chỉ là một cái gì đó

149
00:06:30,160 --> 00:06:31,440
bạn có thể làm trong khi tôi đang lấy

150
00:06:31,440 --> 00:06:33,360
bữa tối đã sẵn sàng.

151
00:06:33,360 --> 00:06:35,360
Tôi xếp những chiếc lá thành một đống bên cạnh

152
00:06:35,360 --> 00:06:37,600
hàng rào để ngăn gió thổi nó

153
00:06:37,600 --> 00:06:40,240
riêng biệt. Sau bữa tối, tôi rửa bát

154
00:06:40,240 --> 00:06:42,960
món ăn. Tôi đã qua đêm ở Hazel's

155
00:06:42,960 --> 00:06:44,960
phòng ngủ dự phòng.

156
00:06:44,960 --> 00:06:47,520
Không phải là cô ấy không muốn được giúp đỡ. Cô ấy

157
00:06:47,520 --> 00:06:50,240
hãy để tôi giúp. Tôi làm việc vặt cho cô ấy,

158
00:06:50,240 --> 00:06:52,800
nhặt đồ dùng nghệ thuật và hàng tạp hóa. Bật

159
00:06:52,800 --> 00:06:54,560
ngày cô ấy đã vẽ được một thời gian dài

160
00:06:54,560 --> 00:06:56,479
thời gian. Cô ấy để tôi xoa cổ cô ấy và

161
00:06:56,479 --> 00:06:59,840
vai. Tôi có đôi bàn tay khỏe và chắc chắn.

162
00:06:59,840 --> 00:07:01,759
Không lâu trước Lễ tạ ơn, tôi đã chuyển đi

163
00:07:01,759 --> 00:07:03,599
của phòng ngủ dự phòng bên kia hành lang

164
00:07:03,599 --> 00:07:07,280
vào phòng ngủ chính và giường của Hazel. tôi

165
00:07:07,280 --> 00:07:08,960
đã quan sát khuôn mặt của cô ấy sáng nay khi cô ấy

166
00:07:08,960 --> 00:07:11,919
đã ngủ. Tôi nhìn chằm chằm vào hình dạng đôi môi của cô ấy

167
00:07:11,919 --> 00:07:14,639
làm khi cô ấy ngủ. Sự leo trèo

168
00:07:14,639 --> 00:07:17,199
ánh nắng chiếu vào mặt cô và cô mở ra

169
00:07:17,199 --> 00:07:19,759
đôi mắt của cô ấy và nhìn chằm chằm vào tôi và cô ấy

170
00:07:19,759 --> 00:07:22,400
mỉm cười. "Bạn biết gì không? Tôi chưa bao giờ hỏi,"

171
00:07:22,400 --> 00:07:25,520
cô ấy nói. "Còn bạn thì sao? Điều gì sẽ

172
00:07:25,520 --> 00:07:27,919
bạn ước gì nếu tôi hỏi ba của bạn là gì

173
00:07:27,919 --> 00:07:30,319
điều ước là?"

174
00:07:30,319 --> 00:07:32,720
Tôi nghĩ một lúc. Tôi đặt cánh tay của tôi

175
00:07:32,720 --> 00:07:34,960
xung quanh cô ấy và cô ấy rúc đầu vào

176
00:07:34,960 --> 00:07:38,400
vào vai tôi. "Không sao đâu," tôi nói

177
00:07:38,400 --> 00:07:42,919
cô ấy. "Tôi ổn."

178
00:07:43,120 --> 00:07:48,000
Vì vậy, chúng tôi chỉ có hai người trong đó

179
00:07:48,000 --> 00:07:50,800
câu chuyện. Chúng ta có thần đèn, người không bao giờ có được

180
00:07:50,800 --> 00:07:54,560
một cái tên, và chúng ta có Hazel, người không có

181
00:07:54,560 --> 00:07:56,080
lấy tên cho đến khi đi được nửa chặng đường

182
00:07:56,080 --> 00:07:58,560
câu chuyện.

183
00:07:58,560 --> 00:08:01,520
Cái này có gì vui

184
00:08:01,520 --> 00:08:03,840
chúng ta bắt đầu chưa

185
00:08:03,840 --> 00:08:06,800
theo nghĩa đen với một tiếng nổ. Chúng tôi bắt đầu với một

186
00:08:06,800 --> 00:08:08,720
cảm giác này thật tuyệt và anh ấy đang giãn cơ

187
00:08:08,720 --> 00:08:10,800
cổ. Đó là khoảnh khắc rất nhân văn. Chúng tôi

188
00:08:10,800 --> 00:08:13,440
không biết người kể chuyện của chúng ta là ai.

189
00:08:13,440 --> 00:08:16,080
Nhưng anh ấy đang vươn cổ để thoát ra

190
00:08:16,080 --> 00:08:17,840
chuột rút.

191
00:08:17,840 --> 00:08:19,759
Và sau đó anh ấy nói, "Nó không chỉ có cảm giác

192
00:08:19,759 --> 00:08:21,360
tốt. Nó cảm thấy tuyệt vời. tôi đã bị đè bẹp

193
00:08:21,360 --> 00:08:23,199
ở trong chiếc đèn đó quá lâu. bạn

194
00:08:23,199 --> 00:08:24,960
bắt đầu nghĩ rằng sẽ không có ai đi

195
00:08:24,960 --> 00:08:28,080
để chà xát nó một lần nữa. Và dòng tiếp theo, của

196
00:08:28,080 --> 00:08:32,320
Tất nhiên, vùng đất nào mang lại ý tưởng đó cho

197
00:08:32,320 --> 00:08:34,159
bất cứ ai đang nói, "Đợi đã, đây là

198
00:08:34,159 --> 00:08:36,159
bạn có phải là thần đèn không?" cô gái trẻ nói

199
00:08:36,159 --> 00:08:38,080
với miếng vải đánh bóng trên tay.

200
00:08:38,080 --> 00:08:40,719
Bây giờ chúng ta có hai nhân vật.

201
00:08:40,719 --> 00:08:42,560
Chúng tôi không biết gì về họ ngoài

202
00:08:42,560 --> 00:08:45,600
hơn một người là thần đèn và một người là người trẻ

203
00:08:45,600 --> 00:08:49,040
người phụ nữ vừa trả tự do cho anh ta.

204
00:08:49,040 --> 00:08:52,000
Câu trả lời của anh ấy là tôi là cô gái thông minh

205
00:08:52,000 --> 00:08:55,120
thổi còi. Điều gì đã đưa tôi đi?

206
00:08:55,120 --> 00:08:57,440
Và bạn sẽ nói rằng Tootsz giống như vậy

207
00:08:57,440 --> 00:09:01,360
một chút kỳ lạ đặt xuống. Anh ấy

208
00:09:01,360 --> 00:09:04,080
ừm và đó cũng là một điều rất kỳ lạ đối với một

209
00:09:04,080 --> 00:09:07,200
thần đèn để nói.

210
00:09:07,200 --> 00:09:09,120
Vì vậy,

211
00:09:09,120 --> 00:09:11,600
anh ấy đang bảo trợ.

212
00:09:11,600 --> 00:09:14,080
Anh ấy ở thời điểm khác và chưa hoàn toàn

213
00:09:14,080 --> 00:09:17,519
đã cập nhật với ngôn ngữ.

214
00:09:17,519 --> 00:09:21,040
Và anh ấy cảm thấy như một vị thần

215
00:09:21,040 --> 00:09:23,360
trong tâm trí tôi, mặc dù rõ ràng anh ấy

216
00:09:23,360 --> 00:09:27,519
có lẽ đã ở trong chiếc đèn đó ừm, chúng ta hãy

217
00:09:27,519 --> 00:09:30,320
nói rằng, anh ấy đã, bạn biết đấy, bị giam trong

218
00:09:30,320 --> 00:09:33,200
ở đó hàng ngàn năm.

219
00:09:33,200 --> 00:09:35,680
Tôi nghi ngờ rằng có lẽ đây là lần cuối cùng anh ấy

220
00:09:35,680 --> 00:09:38,000
đi ra

221
00:09:38,000 --> 00:09:42,399
và điều ước có lẽ là vào những năm 1940.

222
00:09:42,399 --> 00:09:46,720
những năm 1930 hoặc 40. Vậy ra anh ấy là uh anh ấy là một đại chúng

223
00:09:46,720 --> 00:09:49,120
của thái độ những năm 1930 và 40. Và đó

224
00:09:49,120 --> 00:09:52,560
cái tiếng ồn nhỏ đó chỉ là vậy thôi

225
00:09:52,560 --> 00:09:54,399
hoàn toàn không thuộc về thời đại của nó và không thuộc về

226
00:09:54,399 --> 00:09:58,480
vị trí của nó nói với bạn rằng

227
00:09:58,480 --> 00:10:00,560
câu trả lời của cô ấy là sự xuất hiện trong một làn hơi

228
00:10:00,560 --> 00:10:02,320
khói. Cô ấy nói và bạn trông giống như một

229
00:10:02,320 --> 00:10:04,160
thần đèn. Bạn đã có khăn xếp và

230
00:10:04,160 --> 00:10:07,680
giày mũi nhọn và chúng ta đã biết điều đó

231
00:10:07,680 --> 00:10:11,279
cô ấy thực tế và nhạy cảm.

232
00:10:11,279 --> 00:10:14,480
Và đó là cô ấy hoàn toàn đưa ra

233
00:10:14,480 --> 00:10:17,920
câu trả lời hợp lý thực tế. Anh ấy biến hình

234
00:10:17,920 --> 00:10:19,600
chính anh ta.

235
00:10:19,600 --> 00:10:21,680
Anh ấy phát biểu đầy đủ. Anh ấy rất

236
00:10:21,680 --> 00:10:24,000
chính thức và tôi là vị thần của

237
00:10:24,000 --> 00:10:26,880
cái đèn. Hãy vui mừng, ôi người may mắn. tôi

238
00:10:26,880 --> 00:10:28,320
tôi có quyền cấp cho bạn ba

239
00:10:28,320 --> 00:10:31,519
mong muốn. Và sau đó

240
00:10:31,519 --> 00:10:33,519
cắt xén nó phần nào bằng cái nhỏ của mình

241
00:10:33,519 --> 00:10:35,440
bài phát biểu về đừng làm điều tôi ước

242
00:10:35,440 --> 00:10:37,760
cho nhiều điều ước hơn, nhưng nó đúng.

243
00:10:37,760 --> 00:10:41,120
Đi. Và cô ấy nói, "Không, ý tôi là cảm ơn và

244
00:10:41,120 --> 00:10:43,360
tất cả những điều đó, nhưng không sao cả. Tôi ổn." Và

245
00:10:43,360 --> 00:10:46,399
bây giờ chúng tôi đột nhiên có một âm mưu. chúng tôi không

246
00:10:46,399 --> 00:10:50,320
chỉ có hai nhân vật

247
00:10:50,320 --> 00:10:51,920
bởi vì chúng tôi có thứ gì đó mà chúng tôi có

248
00:10:51,920 --> 00:10:55,440
chưa từng thấy trước đây Chúng ta có một vị thần

249
00:10:55,440 --> 00:10:57,360
người sẵn sàng cấp cho ai đó ba

250
00:10:57,360 --> 00:11:00,640
mong muốn và ai đó nói,

251
00:11:00,640 --> 00:11:04,399
"Tôi ổn. Không sao đâu." Và điều đó đối với tôi

252
00:11:04,399 --> 00:11:07,120
là

253
00:11:07,120 --> 00:11:09,760
đó là một chút gan góc

254
00:11:09,760 --> 00:11:11,839
rằng tôi đã cố gắng xây dựng một viên ngọc trai nhỏ

255
00:11:11,839 --> 00:11:16,320
xung quanh. Điều gì xảy ra nếu thần đèn xuất hiện

256
00:11:16,320 --> 00:11:17,839
và cố gắng thực hiện ba điều ước

257
00:11:17,839 --> 00:11:20,560
có ai đó ổn không? Họ ổn.

258
00:11:20,560 --> 00:11:22,320
Tôi không và tôi cũng như thể tôi chưa bao giờ

259
00:11:22,320 --> 00:11:28,399
hãy nhớ xem điều đó từng là một kịch bản

260
00:11:28,399 --> 00:11:30,800
như một kịch bản thần đèn. Đó là có

261
00:11:30,800 --> 00:11:33,519
rất nhiều câu chuyện thần tiên. Hầu hết

262
00:11:33,519 --> 00:11:36,399
chúng bạn có cảm giác như đã được thực hiện nhưng

263
00:11:36,399 --> 00:11:38,399
cái đó

264
00:11:38,399 --> 00:11:40,399
vẫn chưa được thực hiện. Vậy đó có thể là

265
00:11:40,399 --> 00:11:44,399
thực sự thú vị để làm.

266
00:11:44,399 --> 00:11:48,959
Và bây giờ họ bắt đầu trở thành con người.

267
00:11:48,959 --> 00:11:51,920
Và bạn có thể xem chúng va vào nhau

268
00:11:51,920 --> 00:11:55,279
khác. Bạn có thể xem cô ấy đưa anh ta vào

269
00:11:55,279 --> 00:11:59,600
vị trí của anh ta, chọc thủng những định kiến của anh ta.

270
00:11:59,600 --> 00:12:02,320
Ừm, bạn biết đấy, khi anh ấy nói một herm

271
00:12:02,320 --> 00:12:03,760
của những người phụ nữ xinh đẹp, không phải điều bạn muốn

272
00:12:03,760 --> 00:12:05,920
điều đó, tất nhiên. Và cô ấy nói, "Có thể.

273
00:12:05,920 --> 00:12:07,680
Bạn không thể chỉ đưa ra các giả định về

274
00:12:07,680 --> 00:12:09,600
mọi người." Ồ, và đừng gọi tôi là Tots hay

275
00:12:09,600 --> 00:12:11,680
em yêu hay bất cứ thứ gì trong số đó. Tên tôi

276
00:12:11,680 --> 00:12:15,680
là Hazel. Và bạn cảm thấy đúng, cô ấy

277
00:12:15,680 --> 00:12:18,240
chỉ cần rất nhẹ nhàng và rất tử tế đặt anh ta

278
00:12:18,240 --> 00:12:20,560
ở vị trí của anh ấy và anh ấy sẽ có

279
00:12:20,560 --> 00:12:25,440
điều cần học qua câu chuyện.

280
00:12:25,440 --> 00:12:30,399
Cách đây rất lâu, tôi đã đọc một bài tiểu luận của Robert

281
00:12:30,399 --> 00:12:32,160
Heinline

282
00:12:32,160 --> 00:12:34,000
nơi anh ấy nói rằng về cơ bản có

283
00:12:34,000 --> 00:12:36,720
ba câu chuyện. Anh ấy nói có

284
00:12:36,720 --> 00:12:40,399
tor nhỏ. Ai đó bắt đầu nghèo khó và

285
00:12:40,399 --> 00:12:42,720
trở nên giàu có, nổi tiếng và quan trọng.

286
00:12:42,720 --> 00:12:45,680
Có chàng trai gặp cô gái với tất cả

287
00:12:45,680 --> 00:12:47,279
những điều có thể sai trong đó. Con trai

288
00:12:47,279 --> 00:12:49,600
Có thể mất con gái, con trai có thể có được con gái, con trai

289
00:12:49,600 --> 00:12:52,320
tất cả những câu chuyện lãng mạn đã nói và

290
00:12:52,320 --> 00:12:56,240
có một người đàn ông học được một bài học

291
00:12:56,240 --> 00:12:58,480
và câu chuyện trong đó ai đó đạt được

292
00:12:58,480 --> 00:13:00,240
học tốt hơn, ai đó sẽ thay đổi

293
00:13:00,240 --> 00:13:02,880
tâm trí của họ, ai đó có thể nhìn thấy

294
00:13:02,880 --> 00:13:04,880
thế giới một cách khác biệt.

295
00:13:04,880 --> 00:13:08,240
ừm là một hình dáng đẹp đẽ cho một câu chuyện và

296
00:13:08,240 --> 00:13:10,480
tôi nghĩ đó là điều chưa được thực hiện

297
00:13:10,480 --> 00:13:15,120
đủ và là thứ tôi luôn thích

298
00:13:15,120 --> 00:13:18,160
để quay trở lại. Niềm vui của câu chuyện này

299
00:13:18,160 --> 00:13:20,000
bây giờ là

300
00:13:20,000 --> 00:13:22,240
ngay cả khi bạn không biết điều đó và thậm chí nếu nó

301
00:13:22,240 --> 00:13:25,440
là tôi đoán rất đơn giản và rất

302
00:13:25,440 --> 00:13:28,320
chỉ đơn giản là một câu chuyện chàng trai gặp cô gái. Đó là

303
00:13:28,320 --> 00:13:29,760
hoàn toàn là một câu chuyện về ai đó

304
00:13:29,760 --> 00:13:31,920
học một bài học.

305
00:13:31,920 --> 00:13:33,760
Và

306
00:13:33,760 --> 00:13:36,240
từ đó,

307
00:13:36,240 --> 00:13:39,200
nỗ lực của anh ấy để cố gắng thuyết phục cô ấy làm

308
00:13:39,200 --> 00:13:42,000
một điều ước, bạn có thể thấy, được thôi, cô ấy là

309
00:13:42,000 --> 00:13:45,120
thực sự nội dung. Bây giờ, chúng ta có hai

310
00:13:45,120 --> 00:13:48,399
mọi người và một trong số họ hoàn toàn ở trong

311
00:13:48,399 --> 00:13:51,200
yếu tố của cô ấy và yếu tố khác hoàn toàn là

312
00:13:51,200 --> 00:13:52,880
ra khỏi yếu tố của mình. Được rồi, anh ấy sẽ không đi

313
00:13:52,880 --> 00:13:54,480
thực hiện ba điều ước và trở về

314
00:13:54,480 --> 00:13:57,680
đèn. Này, anh ấy định làm gì thế?

315
00:13:57,680 --> 00:14:01,360
Và ý tưởng đưa anh ta vào

316
00:14:01,360 --> 00:14:04,560
tình huống trần tục nhất có thể

317
00:14:04,560 --> 00:14:07,839
thực ra tại thời điểm đó bạn đang thực hiện

318
00:14:07,839 --> 00:14:09,600
tầm thường

319
00:14:09,600 --> 00:14:13,760
cảm thấy kỳ lạ và kỳ diệu bởi sự hiện diện của anh ấy

320
00:14:13,760 --> 00:14:15,600
và bạn đang khiến anh ấy cảm thấy nhiều hơn

321
00:14:15,600 --> 00:14:17,199
thú vị bởi vì anh ấy là một con cá

322
00:14:17,199 --> 00:14:21,120
nước. Một vị thần ban điều ước trong một

323
00:14:21,120 --> 00:14:23,920
Thế giới đêm Ả Rập

324
00:14:23,920 --> 00:14:26,800
ừm chỉ là một phần nữa thôi

325
00:14:26,800 --> 00:14:30,480
trang trí. Một vị thần ước mơ không có

326
00:14:30,480 --> 00:14:33,519
mong muốn được đi lang thang quanh một nơi nhỏ

327
00:14:33,519 --> 00:14:37,360
Thị trấn Mỹ ngay trước Halloween

328
00:14:37,360 --> 00:14:42,880
ừm có một điều kỳ lạ là nó không hẳn như vậy

329
00:14:42,880 --> 00:14:45,440
giải quyết. Nó giống như một bản nhạc nhỏ

330
00:14:45,440 --> 00:14:47,600
đoạn văn mà bạn cần tiếp tục đọc

331
00:14:47,600 --> 00:14:50,079
bởi vì bạn muốn biết nó thế nào

332
00:14:50,079 --> 00:14:53,040
sắp kết thúc. Điều này kết thúc ở đâu? Và

333
00:14:53,040 --> 00:14:58,320
tất nhiên, nó kết thúc bằng việc anh ấy chuyển đến

334
00:14:58,320 --> 00:15:02,399
với cô ấy và anh ấy cuối cùng cũng chuyển đến

335
00:15:02,399 --> 00:15:04,959
như chúng ta biết một điều rằng cô ấy là

336
00:15:04,959 --> 00:15:08,800
thiếu một ai đó để yêu. Và bây giờ anh ấy

337
00:15:08,800 --> 00:15:11,360
đang trở thành người đó mà không thực sự

338
00:15:11,360 --> 00:15:13,519
ban cho cô một điều ước.

339
00:15:13,519 --> 00:15:16,800
Và bạn cũng nhận ra rằng

340
00:15:16,800 --> 00:15:19,519
người này chúng ta đã gặp lúc đầu

341
00:15:19,519 --> 00:15:22,959
một người đầy tự tin,

342
00:15:22,959 --> 00:15:25,120
đầy thái độ,

343
00:15:25,120 --> 00:15:28,240
rất ý thức về địa vị của mình, nhưng tốt bụng

344
00:15:28,240 --> 00:15:31,279
của sự bất an cũng đã thay đổi khi chúng ta nhận được

345
00:15:31,279 --> 00:15:32,720
cho đến cuối cùng khi cô ấy nói, "Bạn

346
00:15:32,720 --> 00:15:34,720
biết những gì tôi chưa bao giờ hỏi?" Cô ấy nói, "Là

347
00:15:34,720 --> 00:15:36,399
còn bạn thì sao? Bạn sẽ ước điều gì

348
00:15:36,399 --> 00:15:38,720
nếu tôi hỏi ba điều ước của bạn là gì?"

349
00:15:38,720 --> 00:15:40,480
Tôi nghĩ một lúc. Tôi đặt cánh tay của tôi

350
00:15:40,480 --> 00:15:42,399
xung quanh cô ấy và cô ấy rúc đầu vào

351
00:15:42,399 --> 00:15:45,440
vào vai tôi. Không sao đâu, tôi nói với cô ấy.

352
00:15:45,440 --> 00:15:47,920
Tôi ổn. Và đó là khoảnh khắc mà bạn

353
00:15:47,920 --> 00:15:53,040
nhận ra rằng vị thần cũng đã thay đổi.
